
Em nhớ anh
bao nhiêu quãng trong tuyến đường sa ngã của số phận chúng ta.
Em nhớ anh
bao nhiêu khối trong âm lượng nụ cười anh vay mượn từ hứa hẹn thống hối.
Em nhớ anh
bao nhiêu rộng trong ánh chói rọi trên khối da thịt quầng thâm màu tội lỗi.
Em nhớ anh
bao nhiêu nỗi trong giấc mơ lệch lạc chi tiết tiếng nất dài căng thẳng.
Em nhớ anh
bao nhiêu cơn trong sự điên dại cực cùng đôi môi vòng cung sưng húp.
Em nhớ anh
bao nhiêu độ trong mức chịu đựng điềm tĩnh thuộc về buổi sáng nổi loạn thình lình.
Em nhớ anh
bao nhiêu múi trong vòng quay thám hiểm không ngơi.
Đã đến lúc chúng ta phải điều chỉnh lại giọng đập trái tim cho đúng nhịp với niềm nhớ nhung vô hạn định.
lưu diệu vân